
Courage and Seashells: Minh's Tết Adventure
FluentFiction - Vietnamese
Loading audio...
Courage and Seashells: Minh's Tết Adventure
Sign in for Premium Access
Sign in to access ad-free premium audio for this episode with a FluentFiction Plus subscription.
Trên bãi biển Lạch Trường, cát vàng óng ánh, những con sóng nhẹ nhàng vỗ lên bờ.
On Lạch Trường beach, the golden sand shimmered, and gentle waves lapped against the shore.
Trời mùa đông ở miền Bắc Việt Nam thường âm u, nhưng không khí lại rộn ràng bởi Tết đang đến gần.
Winter in northern Vietnam is often overcast, but the atmosphere buzzed with excitement as Tết approached.
Các bạn học sinh tập trung lại dưới trời sầm uất, ánh mắt sáng ngời đầy háo hức.
Students gathered under the bustling sky, their eyes gleaming with anticipation.
Minh đứng nhìn biển, trong lòng nảy sinh ý định táo bạo.
Minh stood looking at the sea, a bold idea sprouting in his heart.
Cậu muốn tìm một chiếc vỏ sò đặc biệt để gây ấn tượng với lớp học và nhận được sự ngưỡng mộ từ các bạn.
He wanted to find a special seashell to impress the class and earn admiration from his peers.
Minh là một học sinh tò mò và mạo hiểm, nhưng thường cảm thấy mình bị mờ nhạt so với bạn bè.
Minh was a curious and adventurous student but often felt overshadowed by his friends.
“Kìa, Minh, nhanh lên nào!” Linh gọi từ xa.
“There, Minh, hurry up!” Linh called from afar.
Linh là bạn thân của Minh, luôn ủng hộ cậu nhưng thường cẩn thận làm theo quy tắc.
Linh was Minh's best friend, always supportive but usually careful to follow the rules.
Cả lớp đang chuẩn bị chơi trò chơi do thầy giáo tổ chức.
The entire class was preparing to play a game organized by the teacher.
Tuan, người dẫn đầu nhóm và nổi bật trong lớp, nhìn lướt qua Minh.
Tuan, the group leader and standout in the class, glanced at Minh.
“Cậu không kiếm được gì đâu, vỏ sò đặc biệt ấy,” Tuan nói nhẹ nhàng nhưng đầy khinh miệt.
“You won't find anything, that special shell,” Tuan said softly yet disparagingly.
Không bận tâm, Minh lén tách khỏi nhóm, đi dọc bờ biển.
Undeterred, Minh discreetly broke away from the group, walking along the beach.
Cậu biết rằng thời gian không nhiều.
He knew time was limited.
Nếu tìm thấy một vỏ sò đẹp, cậu sẽ chứng tỏ bản thân không thua kém ai.
If he found a beautiful shell, he would prove himself no less than anyone else.
Khi các bạn đang tụ tập vào một trò chơi khác, Minh bắt đầu tìm kiếm trên cát.
While the others gathered for another game, Minh began searching the sand.
Cậu lướt mắt qua từng con sóng và các viên sỏi.
He scanned every wave and pebble.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, nhưng Minh vẫn kiên trì.
Time passed quickly, but Minh remained persistent.
Bỗng, dưới lớp cát ẩm, Minh thấy một vỏ sò rực rỡ.
Suddenly, beneath the damp sand, Minh spotted a resplendent shell.
Nó lấp lánh với các sắc màu cầu vồng, hiếm thấy và tuyệt đẹp.
It shimmered with rainbow hues, rare and exquisite.
Trái tim Minh rộn ràng niềm vui, nhưng cậu không có nhiều thời gian.
Minh's heart filled with joy, but he didn't have much time.
Đúng lúc ấy, thầy giáo bắt đầu gọi các học sinh về tập trung.
Just then, the teacher started calling the students to gather.
Tuan nhận ra Minh cầm vỏ sò, bèn bước đến, cố ý giành lấy.
Tuan noticed Minh holding the shell and stepped over, intent on taking it.
“Vỏ sò của tôi đấy!” Tuan la lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
“That shell is mine!” Tuan shouted, drawing everyone's attention.
Minh đứng im.
Minh stood still.
Một khoảnh khắc do dự, rồi cậu quyết định.
A moment of hesitation, then he decided.
“Không! Đây là vỏ sò tôi tìm thấy,” Minh nói lớn, giọng cương quyết.
“No! This is the shell I found,” Minh said loudly, his voice firm.
Linh đứng bên cạnh, gật đầu ủng hộ.
Linh stood beside him, nodding in support.
Thầy giáo bước đến, nghe câu chuyện từ cả hai phía.
The teacher approached, listening to both sides of the story.
Sau khi xem xét, thầy mỉm cười và khen ngợi Minh.
After considering, the teacher smiled and praised Minh.
“Một phát hiện tuyệt vời,” thầy nói, khiến cả lớp ồ lên thán phục.
“A wonderful discovery,” the teacher said, making the whole class murmur in admiration.
Tuan im lặng.
Tuan fell silent.
Minh cảm thấy sự tự tin tăng lên trong lòng.
Minh felt his confidence grow.
Cậu nhận ra rằng việc đứng lên bảo vệ bản thân quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác.
He realized that standing up for oneself was more important than anything else.
Dù vỏ sò rất đẹp, bài học mà Minh học được còn quý giá hơn.
Although the shell was beautiful, the lesson Minh learned was even more valuable.
Tết năm ấy, Minh và Linh cùng ăn Tết với gia đình, cảm thấy ấm áp và trọn vẹn không chỉ bởi sự sum vầy, mà còn bởi tình bạn chân thành và lòng dũng cảm vừa tìm thấy.
That Tết, Minh and Linh celebrated with their families, feeling warm and fulfilled not only by the gatherings but also by the newfound genuine friendship and courage.